Vinh danh 100 cán bộ Đoàn được giải thưởng Lý Tự Trọng
Tung ra thị trường vào tháng 2.2025 hai phiên bản Premium và GT đi kèm mức giá lần lượt 829, 899 triệu đồng, chiếc crossover hạng B - Peugeot 2008 facelift (bản nâng cấp giữa vòng đời) ở thời điểm phân khúc SUV đô thị cạnh tranh khốc liệt với các mẫu xe đối thủ đến từ Nhật Bản, Hàn Quốc và Trung Quốc.Dù chỉ là bản cải tiến nhưng Peugeot 2008 có nhiều thay đổi mang đến diện mạo mới mẻ. Phần đầu xe tinh chỉnh lại lưới tản nhiệt cùng màu thân xe, thiết kế góc cạnh và sắc nét. Cụm đèn trước sử dụng dải LED định vị ban ngày dạng 3 vạch dọc, lấy cảm hứng từ móng vuốt sư tử, giúp tăng khả năng nhận diện thương hiệu. Phiên bản GT dùng mâm kích thước 18 inch, trong khi bản Premium trang bị mâm 17 inch.Nội thất Peugeot 2008 thiết kế hiện đại, sang trọng. Dù chỉ trang bị hệ thống điều hòa tự động một vùng nhưng bù lại, cả hai phiên bản đều có màn hình trung tâm, bảng đồng hồ đồng kích thước 10 inch và hệ thống âm thanh 6 loa.Phiên bản GT có một số nâng cấp đáng chú ý như ghế bọc da Alcantara, ghế lái tích hợp massage và cửa sổ trời toàn cảnh. Trong khi bản Premium đã lược bỏ trang bị này để tối ưu chi phí.Bên dưới nắp ca-pô của Peugeot 2008 là động cơ tăng áp 1.2 lít, có công suất 133 mã lực và mô-men xoắn cực đại 230 Nm, kết hợp với hộp số tự động 6 cấp và hệ dẫn động cầu trước (FWD). Dù khả năng tăng tốc khá tốt nhưng người lái vẫn có thể cảm nhận rõ độ trễ ga (Turbo lag) khi đạp thốc.Xe sử dụng treo trước McPherson và treo sau dạng bán độc lập, giúp xe duy trì ổn định khi vào cua hay đánh lái gấp. Đặc biệt, khả năng tăng tốc, độ cứng vững của thân xe khi di chuyển qua khúc cua gắt và hiệu suất phanh của Peugeot 2008 mang lại cảm giác tự tin, yên tâm cho người lái và hành khách.Giá bán có nhỉnh hơn đôi chút so với các mẫu xe đối thủ cùng phân khúc nhưng bù lại, sư tử Pháp - Peugeot 2008 "ghi điểm" nhờ thiết kế hiện đại, khả năng vận hành lanh lẹ và xuất xứ thương hiệu châu Âu.Tạm ngưng nhiệm vụ đối với Phó phòng Quản lý đô thị quận Bình Thạnh
Trong video được chia sẻ trên trang cá nhân, Hồng Nhung tiết lộ cô đang chuẩn bị xạ trị lần 3. Chia sẻ về hành trình này, giọng ca 7X bộc bạch: “Sẽ có những lúc mọi chuyện xảy ra không như ta dự định. Nhưng đối mặt với khó khăn theo cách nào là do ta lựa chọn”. Dù đã chuẩn bị tinh thần từ trước song giọng ca Nhớ mùa thu Hà Nội không nghĩ việc xạ trị lại khiến bản thân cảm thấy mệt mỏi đến vậy. Cô nói: “Tôi bị đau đầu, đau các cơ và buồn nôn. Tôi bứt rút, khó ngủ và không ăn được”. Hồng Nhung chia sẻ thêm bác sĩ đã kê thêm thuốc giảm đau, chống nôn để 2 ngày cuối tuần của cô thoải mái hơn. “Nhưng phải nói khi chuẩn bị đi làm xạ trị lần 3, tôi có sợ”, giọng ca 7X tâm sự. Theo lời nữ ca sĩ, việc sợ hãi này xuất phát từ bản năng bởi cô biết “việc xạ trị mà tôi đang làm nhẹ lắm, không ăn thua gì đối với các chị em phụ nữ khác đang điều trị căn bệnh ung thư vú này”. Từ quan điểm đó, Hồng Nhung tự động viên bản thân phải cố gắng lạc quan, mạnh mẽ vượt qua giai đoạn khó khăn này. Cô bày tỏ: “Tôi thấy mình không nên yếu đuối đến như thế”. Trong giai đoạn đối diện với biến cố sức khỏe, nguồn động lực lớn của Hồng Nhung đến từ hai con Tôm - Tép. Nữ nghệ sĩ nói cô xúc động khi nhận được sự quan tâm, lo lắng từ hai bé. “Các con tôi đang đi học. Cứ chiều về, hai bé lúc nào cũng hỏi tôi rằng: 'Hôm nay mẹ thấy thế nào'. Hy vọng rằng ba mẹ con mình vẫn sẽ tổ chức được tổ ấm ấm cúng và tràn đầy sức sống”, cô tâm sự với khán giả. Theo Hồng Nhung, thời điểm tập trung lo cho vấn đề sức khỏe cũng là lúc cô đang trong giai đoạn chuyển nhà. Hiện tại, nữ nghệ sĩ phải sang căn nhà thuê tạm một tháng, trước khi về nhà mới. “Chị đẹp” 7X chia sẻ, trước đây cô giải quyết vấn đề này một cách bình thường, dễ dàng nhưng khi tình huống xảy ra lúc bản thân không bình tĩnh, mọi chuyện trở nên rối rắm hơn. Dưới đoạn clip, nhiều khán giả dành sự quan tâm, động viên đến Hồng Nhung khi cô phải chống chọi với biến cố sức khỏe. Một số cư dân mạng mong nữ ca sĩ giữ tinh thần lạc quan để vượt qua giai đoạn khó khăn này. Trước đó, trong một bài viết trên trang cá nhân, Hồng Nhung từng tâm sự rằng tình yêu thương của khán giả “trở thành động lực mạnh mẽ và quý báu để tôi được tiếp thêm tinh thần lạc quan, cảm thấy được nâng đỡ với niềm hy vọng tốt đẹp”.Cách đây vài ngày, Hồng Nhung chia sẻ hình ảnh đón tuổi mới. Cô cũng tiết lộ chuyện đã làm di chúc, với ước nguyện khi nhắm mắt mãi mãi, xin thả tro cốt trên sông Hồng.
Quá đỉnh: Việt Nam có hãng bay đúng giờ nhất châu Á - Thái Bình Dương
Đội tuyển Việt Nam sẽ đối đầu với Myanmar (ngày 20.3, giao hữu) và Lào (25.3, vòng loại Asian Cup 2027).Khi thủ môn Đình Triệu hiện đã bước sang tuổi 34, độ tuổi không còn quá trẻ. Chính vì thế, HLV Kim Sang-sik có thể bắt đầu nghĩ đến việc tìm nhân tố dự phòng cho vị trí thủ môn của đội tuyển Việt Nam trong thời gian tới đây.Trong số các thủ thành đang thi đấu tại V-League, không ít người có triển vọng khoác áo đội tuyển quốc gia trong tương lai gần. Đáng chú ý nhất trong số này là thủ môn Việt kiều Patrik Lê Giang (CLB TP.HCM). Nếu Patrik Lê Giang thành công trong việc nhập tịch Việt Nam, đây sẽ là gương mặt quá lý tưởng để khoác áo đội tuyển quốc gia. Một lựa chọn khác là thủ thành Nguyễn Văn Việt (SLNA). Thủ môn này từng được gọi lên đội tuyển Việt Nam trong các đợt tập trung trước đây, nhưng chưa có cơ hội được ra sân thi đấu.Về mặt năng lực chuyên môn, Nguyễn Văn Việt có lẽ không kém thủ thành Nguyễn Đình Triệu. Ưu thế của Văn Việt ở chỗ anh còn khá trẻ, mới 23 tuổi, có giá trị sử dụng rất lâu dài, nếu Văn Việt ổn định được phong độ của mình trong thời gian tới. Chưa hết, trong năm 2025, ngoài đội tuyển quốc gia làm nhiệm vụ quốc tế tại vòng loại thứ 3 Asian Cup 2027, đội tuyển U.22 Việt Nam cũng có các nhiệm vụ quốc tế tại vòng loại giải U.23 châu Á 2026 và SEA Games 33. Vì thế, việc nhắm đến các thủ môn trẻ, để họ được thi đấu cọ xát, tích lũy thêm kinh nghiệm và bản lĩnh cũng là việc sẽ được HLV Kim Sang-sik tính toán kỹ.Những thủ môn thuộc lứa tuổi 22, đủ điều kiện tham dự SEA Games 33 năm 2025, có Trần Trung Kiên (HAGL, 22 tuổi), Cao Văn Bình (SLNA, 20 tuổi). Họ là những người có khả năng được HLV Kim Sang-sik gọi lên đội tuyển quốc gia trong các trận giao hữu. Một khi được lên đội tuyển, những thủ môn này được tập luyện chung với các thủ môn đàn anh, họ sẽ chững chạc hơn và tiến bộ nhanh hơn.Với riêng thủ môn Trần Trung Kiên, biết đâu thủ thành đang khoác áo CLB HAGL sẽ có lần đầu tiên được ra sân trong màu áo đội tuyển quốc gia trong năm nay, cũng với mục đích chuẩn bị nhân sự cho tương lai từ phía HLV Kim Sang-sik. Nếu thủ thành Trần Trung Kiên được ra sân trong màu áo đội tuyển quốc gia, ở một số trận đấu thích hợp trong năm 2025 (ví dụ như các trận giao hữu, hoặc các trận đấu với các đối thủ yếu như Lào và Nepal), cầu thủ này sẽ vươn đến một tầm vóc khác hẳn, trước thềm SEA Games 33 năm 2025. Chuẩn bị cùng lúc cho 2 đội tuyển, gồm đội tuyển quốc gia và đội U.22 quốc gia, tham gia các giải đấu khác nhau, HLV Kim Sang-sik sẽ tính toán nhân sự sao cho tiện nhất, vừa phát triển được đội trẻ U.22, vừa không làm suy yếu đội tuyển quốc gia ở một số trận đấu nhất định. Thủ môn Trần Trung Kiên là 1 trong những gương mặt "2 trong 1", đủ điều kiện tham gia cả 2 đội tuyển trong năm nay.
Ngày 19.3, trên các nhóm mạng xã hội lan truyền đoạn clip dài hơn 16 giây ghi lại hình ảnh một người được cho là tu sĩ tử vong trong tình trạng lõa thể tại ngôi chùa ở Vĩnh Long, kèm theo nhiều thông tin trái chiều.Các bình luận cho rằng tu sĩ bị sát hại, do hiện trường xáo trộn, có nhiều cờ lê, mỏ lếch...; thi thể nằm trong thùng gỗ và đã tử vong nhiều ngày...Liên quan đến vụ việc này, trao đổi với PV Thanh Niên, đại tá Phan Ngọc Tính, Phó giám đốc Công an tỉnh, người phát ngôn của Công an tỉnh Vĩnh Long, cho biết theo biên bản khám nghiệm hiện trường, khám nghiệm tử thi, thì vị tu sĩ này tử vong do bệnh lý vỡ mạch máu não; không ghi nhận thương tích hay tổn thương từ bên ngoài.Theo đó, khoảng 19 giờ 30 ngày 17.3, các sư trong chùa Giác Thiên (P.4, TP.Vĩnh Long, Vĩnh Long) phát hiện mùi hôi thối bốc ra từ thất (phòng) của một tu sĩ. Cửa phòng khóa, khi các sư mở được cửa thì thấy tu sĩ này tử vong trong tình trạng lõa thể nên giữ nguyên hiện trường, báo lực lượng công an.Theo biên bản khám nghiệm tử thi, tu sĩ tử vong trong giai đoạn phân hủy mạnh; mô não không thuần nhất, nhiều vị trí có màu đỏ sẫm. Các bộ phận không phát hiện tổn thương... Kết luận tử vong do bệnh lý xuất huyết não.Tu sĩ tên là H.A.T (pháp danh Thích Pháp N., 62 tuổi, quê TP.Phan Thiết, Bình Thuận), vào tu tại chùa nói trên từ năm 2000. Thượng tọa Thích Lệ Lạc, Trưởng ban Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam tỉnh Vĩnh Long, cho biết cơ quan công an xác định tu sĩ này tử vong do đột quỵ nên đã bàn giao cho nhà chùa an táng theo phong tục địa phương.Qua vụ việc nêu trên, cơ quan công an khuyến cáo người dân không chia sẻ, bình luận các vụ việc chưa được cơ quan chức năng kết luận, tránh làm xôn xao dư luận và có thể vi phạm pháp luật.
3 kiểu quần dài đón thu để nàng thêm điểm cộng xuống phố
Những năm đầu 80 của thế kỷ trước, ở quê tôi, một vùng thuần nông tại Nghệ An, gần như nhà nào cũng thiếu ăn quanh năm. Những bữa ăn chỉ toàn cơm độn khoai lang, mì hạt kèm với rau má, củ chuối luộc đã ám ảnh đám trẻ lên 6 - 7 tuổi như tôi. Và chúng tôi chỉ mong tết đến. Tết có bánh chưng, có thịt, có cơm trắng, áo mới… dù nó đến và đi rất nhanh. Tết Nguyên đán ở quê tôi bắt đầu từ ngày 23 tháng chạp bằng lễ cúng ông Táo. Ở thời buổi đói kém ấy, nghi thức cúng lễ rất đơn giản, chủ yếu là đồ chay, rất ít nhà cúng mặn và chúng tôi, những đứa trẻ háu ăn cũng chẳng được thụ lộc đáng kể. Tết chỉ thực sự chạm ngõ mọi nhà từ ngày 27 tháng chạp. Buổi sáng hôm đó, tiếng lợn eng éc từ làng trên, xóm dưới rộn lên, nghe thật náo nhiệt. Đây là thời điểm các hợp tác xã nông nghiệp mổ lợn để chia thịt cho các xã viên ăn tết. Những năm 1980, cha tôi còn trong quân ngũ, mẹ tôi, tôi và đứa em được nhận thịt ăn tết. Chúng tôi vây quanh sân kho hợp tác xã xem người lớn mổ lợn. Trong không khí đầy niềm vui và sự háo hức, chúng tôi hồi hộp chờ đợi giây phút được chia thịt mang về. Những mảng thịt được xẻ ra, chia nhỏ, để trên những chiếc nong bằng tre. Một người cầm quyển sổ, đọc danh sách xã viên để 4 - 5 người khác cân thịt. Những phần thịt có cả xương được xâu vào sợi lạt nứa. Mỗi khẩu được 2 lạng thịt (200 gram). Nhà tôi 3 khẩu nên được 6 lạng, kèm theo mấy miếng lòng đã luộc. Nhận khẩu phần của gia đình, tôi háo hức cầm xâu thịt mang về, vừa đi vừa chạy, lòng đầy hân hoan.Mẹ tôi chia mấy miếng lòng cho hai anh em tôi ăn trước. Lòng đã nguội ngắt nhưng vẫn ngon vô cùng. Phần thịt lợn, mẹ tôi tách mỡ, đem vùi vào cái bồ đựng muối ở xó bếp để dành chiên lấy mỡ xào rau. Thịt nạc, mẹ tôi kho mặn. Niêu thịt kho nhỏ bé không đủ ăn trong những ngày tết nhưng vị ngon của nó vẫn theo tôi đến bây giờ.Chợ Vẹo ở xã bên, cách làng tôi vài cây số, họp vào các ngày chẵn. 28 tháng chạp hằng năm, chợ này đông vui nhất vì đó là phiên chính của chợ tết. Mẹ tôi bưng cái mủng đan bằng tre, đội nón, dắt em tôi đi chợ. Tôi nhảy chân sáo theo sau. Mưa xuân lất phất, con đường làng lép nhép bùn đất. Chợ tết nhộn nhịp người mua kẻ bán, rất vui. Mẹ tôi thường mua áo quần cho anh em tôi, rồi mua trầu, cau, một ít cam, cá biển và 1 cân thịt nữa. Mẹ nói có khó đến mấy thì tết cũng phải sắm cho được mấy thứ này. Mẹ tôi đội mủng về, cái tết ùa vào nhà.Sáng mùng 1, mẹ chuẩn bị cau, trầu, cam để chúng tôi đi chúc tết. Mẹ đi trước, tôi và đứa em líu ríu theo sau. Chúng tôi đến nhà người thân trong làng và họ hàng ở làng khác. Với những người lớn tuổi, mẹ tôi mang lễ thường là 3 - 5 quả cau hoặc 1 quả cam làm quà chúc tết. Mẹ đặt lễ ở bàn, lễ phép thưa: "Hôm nay mùng 1 tết, mẹ con chúng con có quả cau đến mừng tuổi ông, bà…". Tôi được mẹ dạy câu chúc tết này và khi lên lớp 1 thì tôi thay mẹ nói lời chúc và được người lớn khen, cho kẹo nên rất sướng. Chúc tết ở quê tôi gọi là mừng tuổi, ý là mừng cho tuổi mới. Đi mừng tuổi, tôi cũng được mừng tuổi, vui nhất khi đó là nhận tiền xu để đánh đáo; được ăn bánh chưng, kẹo bi; những thứ mà khi hết tết, chúng tôi nằm mơ cũng khó thấy. Ở quê tôi, từ xa xưa và đến giờ vẫn thế, trong những ngày tết, mọi người trong làng đều đến nhà nhau mừng năm mới. Ngày trước, quà chỉ là dăm ba quả cau để người lớn ăn trầu hoặc một vài quả cam, nay là một gói bánh. Nhưng việc quà tết nay đã được tinh gọn dần và chủ yếu là đến nhà chơi, chúc tết gia đình, uống nước, trò chuyện. Không ai buộc ai phải đến nhà chúc tết nhưng đã thành phong tục, không đi cứ cảm giác như có lỗi với người khác. Phong tục mừng tuổi giúp mọi người trong làng, trong xã thêm đoàn kết, chia sẻ với nhau. Đến mừng tuổi những người già neo đơn, người có hoàn cảnh khó khăn, ốm đau bệnh tật, trẻ con thường mang bánh còn người lớn thường mang theo ít tiền để thăm hỏi. Quê tôi có ông Thời, hồi đó nhà nghèo nhưng ông sống rất tình nghĩa. Tết nào ông cũng đi mừng tuổi khắp xã, bất kể có quan hệ họ hàng hay không. Ông Thời thường mang theo mấy quả cam, bỏ trong cái túi cước. Vào nhà nào, ông đều mang ra 1 quả, bảo: "Tết không có gì, chỉ có quả cam, tôi đến mừng tuổi cho gia đình năm mới bình an, làm ăn may mắn". Nhà nào cũng vậy, ông Thời chỉ ngồi chừng vài phút, hỏi han chuyện trò ít câu vui vẻ rồi chào đi. Mọi người trong xã đều quý ông, nhận lời chúc, xin trả lại cam cho ông. Ông Thời cười, nói: "Ông bà cho thì tôi xin lại, chúc ông bà năm mới vạn sự như ý". Xưa và nay vẫn thế, cứ sáng sớm mùng 1, ở quê tôi, con cháu kéo đến nhà ông bà, cha mẹ để chúc tết, trước khi đi mừng tuổi những người thân khác. Tiếng cười đùa huyên náo. Các nhà thờ họ rộn ràng tiếng trống tế. Cây nêu dựng khắp ngõ ngách trong làng. Những cô gái xúng xính gánh mâm cỗ đến nhà thờ để cúng tổ tiên. Ngày thường, ở làng chỉ còn phụ nữ và người già, thanh niên và trung niên ra Bắc, vào Nam, xuất ngoại lao động, nhưng cứ đến ngày tết làng lại đông vui, nhộn nhịp. Tết là dịp đoàn tụ khiến những người xa quê đều muốn về với gia đình, người thân. Ở nhà, những người bố, người mẹ già chỉ mong tết đến để con cháu trở về sum họp. Rời làng ngót 30 năm, nhiều người già tôi từng đến nhà mừng tuổi vào ngày tết năm xưa đã thành người thiên cổ, nhưng sự gắn kết từ tục mừng tuổi đã giúp tôi nhớ như in các mối quan hệ họ hàng, dù đã cách nhau nhiều đời. Tết vẫn thế, vẫn mang lại nhiều giá trị tinh thần khiến ai xa quê cũng phải nhớ, phải đau đáu tìm về.