...
...
...
...
...
...
...
...

genvip

$542

Cung cấp các dịch vụ và sản phẩm chất lượng của genvip. Tận hưởng chất lượng và sự hài lòng từ genvip.Sau khi đoạn clip ghi lại khoảnh khắc cô gái mắc kẹt dưới cửa cuốn khi đang dắt xe máy ra khỏi nhà lan truyền trên mạng xã hội, nhiều bình luận cho rằng sự bất cẩn của cô gái đã khiến chính cô rơi vào tình huống nguy hiểm. Vậy vì sao điều khiển lúc này lại mất tác dụng?Chia sẻ với phóng viên Báo Thanh Niên, ông Trần Minh Thông (51 tuổi, là chủ một xưởng sắt ở quận Bình Tân, TP.HCM) cho biết cửa cuốn thường có 2 loại, 1 loại đẩy tay và 1 loại chạy bằng motor. Trong clip cô gái bị kẹt dễ nhận thấy đây là loại cửa tự động, nâng hạ bằng remote (điều khiển)."Theo đoạn clip thì cửa cuốn này không có cảm ứng, có thể là do remote bị hư, hoặc cũng có thể là hết pin, làm chậm nhận sóng" - ông Thông cho biết.Trong video, cô gái đã rất bất lực khi cánh cửa vẫn cứ hạ xuống sát đất, cho đến khi cô luồng xuống bàn để chân của xe máy thì mới chật vật thoát khỏi cánh cửa. Nguyên nhân là vì trước đó vài giây, cô gái lùi xe ra trong lúc cửa đang hạ xuống. Đây cũng là thói quen chủ quan của nhiều người, để tiết kiệm thời gian và đảm bảo rời đi trong lúc cửa đã sập xuống hết. Tuy nhiên, những gì diễn ra trong video này là một lời cảnh tỉnh với ai có thói quen đó.Vào tháng 4.2023, Báo Thanh Niên đã đưa tin về một vụ tai nạn thương tâm cũng liên quan đến cửa cuốn ở tỉnh Quảng Ninh khiến 1 bé trai 11 tuổi tử vong.Qua điều tra, vụ việc xảy ra vào sáng 2.4.2023, bé trai bị cửa cuốn của gia đình đè lên người. Sau khi phát hiện sự việc, gia đình và hàng xóm đã đưa cháu bé đến bệnh viện đa khoa tỉnh Quảng Ninh cấp cứu nhưng nạn nhân không qua khỏi.Cảnh báo về những trường hợp nguy hiểm như vừa nêu, ông Trần Minh Thông cho biết phải thường xuyên kiểm tra và thay pin cho remote cảm ứng cửa cuốn để tránh những sự cố, thậm chí là phải thật cẩn trọng để tránh xảy ra những hậu quả đáng tiếc."Nên thay pin cho remote từ 4 đến 6 tháng một lần. Nếu như có gắn hệ thống cảm ứng rồi thì cũng phải đề phòng lúc sét đánh hoặc chuột cắn dây điện, sẽ làm hệ thống hư" - Ông Thông nói.Ông cũng khuyên không nên "tiết kiệm thời gian" như cô gái trong video, phải thoát ra khỏi cửa rồi mới bấm điều khiển. Tốt nhất là nên để cửa ở vị trí cao nhất lúc đi ngang qua cửa. ️

Quantity
Add to wish list
Product description

Cung cấp các dịch vụ và sản phẩm chất lượng của genvip. Tận hưởng chất lượng và sự hài lòng từ genvip.Madam Pang là đương kim Chủ tịch FAT, thay thế ông Somyot Pumpanmuang đã từ chức ngay trước cuộc bầu cử nhiệm kỳ mới hồi cuối năm 2024. Trong nhiệm kỳ của mình (từ năm 2016 đến 2024), ông Somyot Pumpanmuang được cho là đã có quyết định đơn phương kết thúc hợp đồng với Công ty Siam Sport, gây thiệt hại tài chính cho công ty này vì đánh mất nhiều bản quyền truyền hình vốn đã nắm giữ trước đó.Theo báo chí Thái Lan, Siam Sport là đơn vị nắm bản quyền truyền hình của nhiều giải đấu tại Thái Lan, trong đó có các giải quan trọng như Thai League. Theo thỏa thuận, công ty này được phép nắm 95% lợi nhuận, còn FAT giữ lại 5%. Tuy nhiên vào năm 2016, ông Somyot Pumpanmuang chỉ đạo FAT đơn phương chấm dứt hợp đồng vì cho rằng thỏa thuận với Siam Sport có nhiều khuất tất. Thời điểm đó, một số thông tin cho biết phía cơ quan bóng đá Thái Lan muốn chia lợi nhuận nhiều hơn con số 5%.Từ bất đồng này, vụ kiện giữa Siam Sport và FAT kéo dài nhiều năm nay. Mới đây, Tòa án tối cao Thái Lan ra phán quyết FAT phải bồi thường cho Siam Sport số tiền lên đến 360 triệu baht (gần 300 tỉ đồng), bao gồm được tính lãi từ ngày khởi kiện cho đến khi thanh toán xong. Phán quyết này đã tạo một cú sốc gây choáng váng cho FAT trong nhiệm kỳ Madam Pang đang làm chủ tịch.Ngày 11.3, sau khi trở về Thái Lan từ cuộc họp Đại hội đồng FIFA ở Thụy Sĩ, Madam Pang lên tiếng: "Số tiền 360 triệu baht đã trở thành khoản nợ mà liên đoàn phải trả. Tôi tôn trọng phán quyết từ Tòa án tối cao. Việc chấm dứt hợp đồng với Siam Sport là không hợp lệ, khiến nay FAT phải bồi thường thiệt hại trong vụ việc này. Tuy nhiên, tôi cũng quyết định đưa vụ việc lên Ủy ban đặc biệt một cách khẩn cấp. Trong vụ kiện đòi bồi thường, theo Điều 76 Bộ luật Dân sự và Thương mại đối với bị đơn thứ hai, cựu Chủ tịch FAT Somyot Pumpanmuang và hội đồng quản trị lúc bấy giờ, chính là những người phải chịu trách nhiệm".Madam Pang cũng bật khóc bày tỏ: "Khi tôi đến, FAT chẳng có gì cả, chỉ có nợ nần. Tôi cầu xin sự thông cảm. Và cầu xin sự động viên từ người hâm mộ và tất cả các phương tiện truyền thông. Những vấn đề này cần phải được giải quyết rõ ràng và hệ lụy là từ nhiệm kỳ chủ tịch trước, không phải xảy ra trong thời gian của tôi như hiện nay".Trang GOAL Thailand cũng cho biết, Madam Pang và các cộng sự đã hoàn tất mọi thủ tục để kiện ông Somyot Pumpanmuang và Hội đồng quản trị FAT nhiệm kỳ trước. Bóng đá Thái Lan vì thế, trong thời gian tới đây chắc chắn sẽ có rất nhiều biến động, sau vụ kiện lịch sử và số tiền khủng mà FAT phải bồi thường. ️

Chia sẻ về tình hình lực lượng, ông Trung tiết lộ, đội bóng đang có một thế hệ sinh viên tài năng. Trong quá trình tập luyện, ông sẽ đánh giá, tuyển chọn các cầu thủ tốt nhất cho từng vị trí để tham dự. ️

Năm 1994, Hội An yên bình và ít du khách quốc tế. Bộ ảnh của Simon O'Reilley, người Anh, trên báo Hồng Kông SCMP tái hiện vẻ đẹp cổ kính của Hội An 1994, trước khi nơi đây trở thành điểm đến phổ biến toàn cầu. Simon O'Reilley vừa trở lại Việt Nam, cụ thể là Hội An, trong chuyến đi gần đây đã nhận thấy đất nước này thay đổi mạnh mẽ như thế nào trong 30 năm qua.Hội An ngày nay là điểm đến yêu thích của khách du lịch. Phố cổ có từ thế kỷ 15 và là thương cảng quan trọng giữa châu Âu, Ấn Độ, Nhật Bản và Trung Quốc. Thời điểm 1994, Hội An còn là một thị trấn ven biển, được kiến trúc sư kiêm nhà bảo tồn người Ba Lan Kazimierz Kwiatkowski bảo tồn và UNESCO công nhận Di sản thế giới vào năm 1999."Chúng tôi đến Hội An vào năm 1994, sau khi đi xe máy từ Đà Nẵng vào, chỉ có đúng hai khách du lịch trong thị trấn: bạn cùng phòng Andy và tôi. Chúng tôi thực sự không nhìn thấy bất kỳ người nước ngoài nào trong chuyến thăm của mình", Simon O'Reilley viết trên SCMP.Simon đi theo tiếng hò reo và phấn khích xuống sông. Có nhiều người ở trên bờ đang xem đua thuyền. Khi bị phát hiện, cả hai được gọi lại và người dân đưa cho họ hai chiếc ghế và khăng khăng bắt ngồi ngay cạnh bờ sông.Ngôn ngữ chung của anh lúc đó mở rộng thành "cảm ơn", "có", "không" và "xin chào". Có rất nhiều nụ cười, vỗ tay vào lưng và bắt tay. Sau đó, hai chai bia được đưa vào tay vị khách phương xa, họ trở thành khách danh dự của sự kiện.Các đội chèo thuyền bằng những mảnh gỗ, ván và một vài mái chèo, nhưng chúng rất chắc chắn và thuyền di chuyển khá nhanh. Với bia, hải sản và đám đông vui vẻ hò reo cổ vũ, huýt sáo, đây thực sự là sự kiện thể thao hoàn hảo."Chúng tôi đã đi tham quan bãi biển Cửa Đại. Ngày nay, nơi đây có rất nhiều khu nghỉ dưỡng, ghế tắm nắng, dù; hồi đấy chỉ là một bãi cát đẹp trải dài.Sau đó, chúng tôi đi bộ quanh thị trấn; nơi này chủ yếu là những ngôi nhà màu vàng đóng cửa, một vài xe bán bánh mì và những con đường cát vắng vẻ. Không có đám đông du khách, không có đèn lồng, không có quán bar, không có cửa hàng bán cà phê, thời trang hay nghệ thuật. Có người nói rằng điện chỉ mới có trong vài tháng", Simon nhớ lại.Anh kể, phải nói rằng các món ăn Việt Nam và các món ăn địa phương mà chúng ta thưởng thức tại các nhà hàng ngày nay đơn giản là không tồn tại vào thời điểm đó. Các món ăn được phục vụ không đáng nhớ lắm, ngoại trừ món bánh mì tuyệt hảo.Các xe bán bánh mì có tủ kính bằng gỗ đựng bánh mì nhỏ và nhân bánh bên trong. Một trong những nhân bánh là pa tê thịt heo. Khay bánh này được để ngoài nắng cả ngày mà không có tủ lạnh..."Thị trấn vắng vẻ, buồn ngủ này quyến rũ trong vẻ đẹp đã phai tàn của nó, và người dân Hội An, giống như mọi nơi khác mà chúng tôi đến trong cả nước, vô cùng thân thiện; họ luôn có vẻ vui khi thấy chúng tôi và muốn nói chuyện với chúng tôi", anh mô tả.Hồi đó, Hội An dường như chỉ có một khách sạn trong tòa nhà cũ. Người bảo vệ ngồi trong vườn với bạn bè của mình, chơi đàn ghi ta.Ngoài Hà Nội và TP.HCM, thời điểm đó giao thông thưa thớt. Có xe đạp, xích lô, xe tay ga, xe đẩy tay, xe tải và xe buýt cổ, và nhiều chiếc ô tô còn lại từ những năm 1960..."Một điều khác mà tôi nhớ rất rõ là rất nhiều lần các thanh niên Việt Nam tiến đến gần tôi, tươi cười và hỏi tôi có muốn đánh nhau không! Không phải theo kiểu đe dọa, mà giống như một bài kiểm tra sức mạnh hơn. Tôi cao 195 cm và có lẽ nặng gấp hai lần rưỡi họ.Kịch bản còn lại là "Hãy đến uống với chúng tôi!" nhanh chóng biến thành một cuộc thi uống rượu. Thường là bia hoặc một loại rượu mạnh kinh khủng nào đó được uống từ những chiếc bát nhỏ", Simon nhớ lại. ️

Related products