Cổ đông 'ôm cục tức' vì doanh nghiệp nợ cổ tức hàng chục năm
Phía trước tay lái chồng ly nhựa cao nghệu, chai nước đường, ca hạt trân châu, nước uống, bịch nylon... Một lần, tôi ghé mua đứng lại hơi lâu và nghe câu chuyện của chị.Trước kia chồng chị làm thợ hồ, bị té gãy tay phải bắt 6 con ốc vít, thấy vợ bán đậu hũ cực quá, tay chưa lành hẳn anh đã đi làm trở lại mong chia sẻ bớt phần nào cho vợ. Vì đi làm sớm, cái tay như bị "chênh", xương nhô lên nhói nhức mỗi khi trở trời. Không có tiền để mổ, coi như cam chịu. Sinh con muộn, con gái năm nay học lớp 12, tiền học thêm, học phí ở trường... Mình chị cáng đáng hết.27 năm gánh đậu hũ đi bán khắp nơi, vừa gánh vừa chạy. Mỗi ngày đi về cả chục cây số là bình thường. Qua năm thứ 28, một lần chị đang gánh bị ngã khuỵu, hai cái vai đau khủng khiếp. Đi bệnh viện bác sĩ không cho gánh nữa, bảo rằng, dây thần kinh bị chèn ép, nếu tiếp tục sẽ ảnh hưởng đến vận động.Mấy cô khách quen thấy vậy cho chị tiền mua chiếc xe đạp.Đi từ sớm đến trưa mới về nhà, nghỉ ngơi một chút rồi nhồi bột năng làm trân châu. Mỗi ngày làm 3 ký bột, nhờ có cô em phụ giúp nên đỡ phần nào.Nửa đêm người ta chưa ngủ thì hai chị em thức dậy nấu đậu đến sáng mang đi bán luôn. Lúc này bán chậm, nhiều hôm 2 giờ chiều mới hết. Vừa rồi đám giỗ mẹ mà không có tiền về Quảng Ngãi, ngồi buồn nhớ mẹ không kìm được nước mắt.Tôi không biết an ủi chị thế nào, mỗi lời nói của tôi, không khéo có thể làm chị buồn, tủi phận hơn. Chị hé vai áo cho tôi xem hai cái hõm sâu đều hai bên, dấu vết 27 năm gánh đậu hũ. Nhìn hai dấu sẹo lõm trên vai của chị, tôi chỉ biết thở dài, nó đã kể hết câu chuyện một đời vất vả, lam lũ từ khi bỏ xứ vào Sài Gòn làm ăn.2. Mỗi lần có dịp ra khu ẩm thực đối diện chợ Nguyễn Văn Trỗi, tôi hay ghé ăn chén đậu hũ, nghe chị bán đậu kể chuyện đời.Câu chuyện giữa chúng tôi luôn dông dài.Hồi lấy chồng đến khi có con, chị không có công việc làm ăn ổn định, chỉ đi bó bông điệp bán cúng rằm, mùng một. Một người hàng xóm rủ chị vào Sài Gòn làm ăn.Chị nhớ như in đó là ngày 23 tháng giêng năm chị 26 tuổi, chị hàng xóm dẫn ra chợ Bà Chiểu sắm cho đôi gióng bằng mây, cái rổ đựng lò bằng tre.Trước chị bán ở bờ kè đắt lắm, nhưng rồi đau lưng gánh đi không nổi nên chọn ngồi ở hẻm này đã 26 năm rồi. Khách ăn thời còn sinh viên, ra trường về quê làm việc, lập gia đình. Đến đời con cái họ vào Sài Gòn học cũng đến đây ăn đậu hũ.Hồi còn gánh đi bán dạo đau vai lắm. Đòn gánh vừa chạm vào vai là đau nhói, nhưng một lúc, vai nóng lên cảm giác hết đau. Chiều về, chỗ gánh bị lở ra phải bôi thuốc. Vết thương se mặt lại, êm được buổi tối. Ngày mai gánh thì nó lở tiếp... Vai áo phải may đệm mấy lớp mút mềm bên trong. Bây giờ còn để lại hai cái hõm sâu trên vai, rờ vào thấy lợn cợn như thịt bị nát. Chị bảo tôi lấy tay ấn xem, quả đúng vậy, ở hai chỗ lõm, bên trong đầy các hạt lộm cộm.Có rất nhiều gánh, xe đẩy, xe đạp đậu hũ trên khắp đường phố Sài Gòn. Tôi không biết có bao nhiêu gánh đậu hũ lõm vai đưa con vào đại học, giúp đỡ người ở quê, tích lũy khi về già... Người miền Trung cần cù chịu khó, Sài Gòn là vùng đất rộng mở, hết thế hệ này đến thế hệ khác tìm đến nối tiếp cuộc mưu sinh xa xứ!Ưu, nhược điểm Hyundai Stargazer: Giá giảm mạnh, có đáng mua?
Lực lượng tuần duyên Malaysia hôm nay 3.1 thông báo họ đã tăng gấp đôi số lần tuần tra trên vùng biển nước này để xác định vị trí những chiếc thuyền chở người di cư Myanmar không có giấy tờ, theo Reuters.Trước đó, cảnh sát Malaysia đã bắt giữ 196 người di cư Myanmar không có giấy tờ vào sáng sớm nay 3.1, sau khi thuyền của họ cập vào một bãi biển trên đảo nghỉ dưỡng Langkawi thuộc bang Kedah của Malaysia, theo Reuters."Dựa trên thông tin mà lực lượng tuần duyên nhận được, có thêm hai chiếc thuyền chở người di cư Myanmar không có giấy tờ trên biển nhưng vẫn chưa rõ vị trí chính xác của họ", Lực lượng tuần duyên Malaysia cho hay trong một thông báo.Lãnh đạo Lực lượng tuần duyên Malaysia Mohd Rosli Abdullah cho biết thêm giới chức đang tuần tra vùng biển phía bắc ngoài khơi Langkawi và các khu vực biên giới, và đã sắp xếp việc tiến hành giám sát trên không để xác định vị trí của những chiếc thuyền nói trên.Lực lượng tuần duyên Malaysia cũng đang liên lạc với giới chức Thái Lan để xác định hướng di chuyển của những chiếc thuyền chở người di cư Myanmar, theo ông Mohd Rosli.Trước đó cùng ngày, báo The Star của Malaysia loan tin khoảng 200 người tị nạn Rohingya từ Myanmar đã cập bờ tại Langkawi. Người Rohingya là cộng đồng thiểu số chủ yếu theo Hồi giáo ở Myanmar.Lực lượng tuần duyên Malaysia không nêu rõ liệu những người di cư bị bắt giữ nói trên có phải là người Rohingya hay không.Khoảng 1 triệu người Rohingya đã bỏ chạy, chủ yếu là sang nước láng giềng Bangladesh, để tránh cuộc tấn công quân sự của Myanmar được phát động vào tháng 8.2017, một chiến dịch mà các nhà điều tra của Liên Hiệp Quốc mô tả là một ví dụ điển hình về thanh trừng sắc tộc, theo Reuters. Chính quyền quân sự Myanmar đã bác bỏ các cáo buộc.Malaysia lâu nay là điểm đến ưa thích của người Rohingya chạy trốn khỏi Myanmar hoặc các trại tị nạn ở Bangladesh.Tuy nhiên, trong những năm gần đây, Malaysia đã từ chối tiếp nhận những chiếc thuyền chở người tị nạn Rohingya và tập hợp hàng ngàn người trong các trung tâm giam giữ đông đúc như một phần của chiến dịch phản đối những người di cư không có giấy tờ.Từ năm 2010-2024, giới chức Malaysia đã bắt giữ 2.089 người di cư Myanmar không có giấy tờ cố nhập cảnh vào nước này bằng đường biển, theo Lực lượng tuần duyên Malaysia.
Sốc nặng với giá cà phê
Về phần hội, năm nay sẽ tổ chức thêm nhiều các hoạt động văn hóa văn nghệ, thể dục thể thao để phục vụ nhân dân và du khách đến tham quan. Cụ thể là chương trình sân khấu hóa tái hiện lịch sử hình thành di tích Lịch sử - Văn hóa Dinh Cô, Mộ Cô kết hợp chương trình đờn ca tài tử; tổ chức các hội thi dân gian như: hội thi đan lưới, cột lưới, đi cà kheo trên cát, hội thi ném còn, hội thi thả diều bãi biển và biểu diễn diều nghệ thuật.
Cô Zoe Sadler, 25 tuổi, ở thành phố Coventry (Anh) bắt đầu gặp vấn đề về ăn uống từ khi mới 2 tuổi. Ngay từ lúc nhỏ, cô thường ăn sáng bằng ngũ cốc khô, bữa trưa và tối thì ăn bánh mì sandwich trắng tẩm bơ có nhân là khoai tây chiên giòn.
Vượt hàng trăm cây số bất kể ngày đêm đưa nước ngọt đến bà con
Tờ New York Post ngày 1.2 đưa tin Lục quân Mỹ từ chối nêu tên nữ phi công thiệt mạng trên chiếc trực thăng quân sự Black Hawk va chạm với máy bay chở khách của American Airlines gần Sân bay quốc gia Ronald Reagan ở khu vực thủ đô Washington DC.Vụ va chạm máy bay thảm khốc hôm 29.1 khiến toàn bộ 64 người trên máy bay chở khách và 3 phi công trên chiếc trực thăng quân sự thiệt mạng, trong đó có một phi công nữ.Trong thông báo mới đây, Lục quân Mỹ cho hay gia đình đề nghị không công khai danh tính nữ phi công trên. Lục quân cho hay 2 binh sĩ còn lại trên chiếc Black Hawk là Ryan Austin O'Hara (28 tuổi) và Andrew Loyd Eaves (39 tuổi)."Theo đề nghị của gia đình, tên của binh sĩ thứ 3 sẽ không được công khai vào lúc này", theo Lục quân Mỹ.Tờ The Telegraph dẫn lời sĩ quan Jonathan Koziol, tham mưu trưởng bộ phận không quân thuộc Lục quân Mỹ cho hay nữ binh sĩ trên là phi công có kinh nghiệm với hơn 500 giờ bay. Phi công Eaves là người hướng dẫn trên chuyến bay và có kinh nghiệm hơn 1.000 giờ bay.Thi thể của binh sĩ Eaves và nữ binh sĩ trên vẫn chưa được tìm thấy, sau khi cả 2 máy bay lao xuống sông Potomac trong vụ việc. Trong diễn biến liên quan, tờ The Straits Times dẫn lời một quan chức cấp cao của Mỹ cho hay chiếc trực thăng quân sự trên đang trong chuyến bay huấn luyện thường kỳ. Theo đó, đơn vị trực thăng UH-60 Black Hawk thuộc Tiểu đoàn Không quân 12 có nhiệm vụ đặc biệt là nhanh chóng sơ tán các quan chức cấp cao của Mỹ đến các địa điểm an toàn như một địa điểm ở Pennsylvania trong trường hợp xảy ra thảm họa hoặc tấn công vào chính phủ Mỹ.Trong một cuộc phỏng vấn với Đài Fox News hôm 31.1, Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth cho biết chiếc trực thăng đang thực hiện một cuộc diễn tập "liên tục của chính phủ", giúp các phi công "diễn tập theo cách phản ánh một kịch bản thực tế". Ông từ chối cung cấp thêm chi tiết vì không muốn "đi sâu vào bất cứ điều gì thuộc diện bí mật".Chính phủ Mỹ không tiết lộ chi tiết về kế hoạch sơ tán các quan chức cấp cao, nhưng kế hoạch đó có khả năng liên quan Raven Rock Mountain, một cơ sở ở bang Pennsylvania được sử dụng từ thập niên 1950 làm trung tâm chỉ huy thay thế trong trường hợp xảy ra chiến tranh hạt nhân.